Nhật ký đá cave của thanh niên mới lớn xuyên quốc gia

Mình điên rồi sao?” Hình ảnh Thư nằm trên bàn khám, quần lót tụt xuống, lồn ướt át dưới tay Nam hiện lên, và cặc anh bất giác cứng lại trong quần, “Không được, anh phải bảo vệ em,” nhưng cảm giác kích thích lạ lùng ấy không tan đi. Mình ghét hắn, mình không muốn,” nhưng cơ thể không nghe lời, như một lời nhắc nhở rằng cô chưa thoát khỏi bóng ma ấy. Tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ vang lên, hòa quyện với tiếng gió lạnh lẽo lùa qua khe cửa sổ khép hờ, mang theo hơi ẩm se sắt của mùa đông sắp đến. Thư dừng lại, cách hắn vài mét, đôi tay siết chặt tay cầm xe nôi, giọng cứng nhưng run run: “Anh Nam, anh muốn gì? Bên trong căn phòng khách nhỏ bé, mùi cà phê đen thoảng nhẹ từ chiếc cốc sứ trắng đặt trên bàn gỗ thấp, hơi nóng bốc lên uốn lượn trong không khí, như những sợi khói mỏng manh tan biến giữa ánh sáng mờ đục. Mình điên rồi sao?” Hình ảnh Thư nằm trên bàn khám, quần lót tụt xuống, lồn ướt át dưới tay Nam hiện lên, và cặc anh bất giác cứng lại trong quần, “Không được, anh phải bảo vệ em,” nhưng cảm giác kích thích lạ lùng ấy không tan đi. Hoàng nhíu mày, cúi xuống nhặt lên, nhìn cô, giọng trầm: “Ai nhắn vậy, em?”
Thư lắp bắp, đôi tay siết chặt gối đến trắng khớp, “Dạ, không… không biết, chắc tin rác thôi,” nhưng ánh mắt hoảng loạn của cô không giấu được.