Lút cán cùng cô giáo dạy đàn của mình vào buổi học cuối

Thư ôm anh, lòng thêm rối, “Mình lại để Nam chạm vào, mình tệ thật, Hoàng tốt thế này sao mình lại như vậy chứ,” cô tự trách, khoái cảm với Nam vẫn âm ỉ, “Phải dừng lại, không được để xảy ra lần nào nữa, nếu không chắc chắn anh Hoàng sẽ biết.” Thư quay sang ôm bé Ngọc ngủ, tay run run, “Phải từ chối hắn ta thật dứt khoát, không để Hoàng nảy sinh nghi ngờ thêm,” nhưng nàng biết dục vọng như mưa dầm, có thể sẽ dẫn lối cô vào cám dỗ sâu hơn, mở ra căng thẳng kín đáo nhưng đầy kích thích ở phía trước. Trời mưa lất phất, những hạt nước nhỏ tí tách rơi trên mái tôn, vang lên đều đều như một bản nhạc buồn giữa ngày thu se lạnh. Aa. Nam cười, “Ừ, anh ghé thăm Thư và bé, mưa lớn quá, ngại quá làm phiền vợ chồng em,” giọng tỉnh bơ. Aa sướng quá… sâu nữa đi anh… Em nứng cả ngày rồi… đụ em mạnh nữa đi…”
Hoàng gầm gừ, tay bóp vú cô, dập càng mạnh bạo, “Pạch pạch pạch pạch,” tiếng da thịt dâm dục vang khắp phòng, anh dập sâu hơn, “Pạch pạch pạch pạch,” mồ hôi chảy dài trên lưng anh, “Vợ dâm quá, lồn em ướt át thế này…” Thư rên rỉ, cơ thể run lên vì khoái cảm chồng chất từ Nam và Hoàng:
“Ư… anh… em ra em ra… rồi… anh ơi á… aaaaa… AHH… đụ mạnh nữa đi… em sướng chết mất… Đụ nát lồn em đi… em chịu không nổi nữa…”
Hoàng thở gấp, “Pạch pạch pạch pạch,” nhấp điên cuồng:
“Lồn em chặt quá… anh sướng lắm… vợ ơi”
“Vợ dâm, anh ra đây… anh bắn vô miệng vợ nha”
Anh rút cặc